nguyễn thanh khiết

Đón tết


Chó tru ba tiếng mừng năm mới

gà gáy mấy lần tiễn cuối năm
chỗ ta ngồi sương lạnh căm căm
ly cạn chai khô buồn thiếu rượu

trời lặng gió yên – lòng xao động
hơn sáu mươi cứ phải sống còn
trời hỡi trời ! nợ nước cùng non
tóc bạc lưng cong còn nguyên đó

bè bạn dăm ba mừng tuổi thọ
tình cũ đâu còn đón với đưa
hoá ra ta đã thành thối rữa
trên đống bầy nhầy kiếp người ta

đêm ba mươi giống hệt tuổi già
trơ trọi lang thang về với đất
trả cho rồi bao phen tất bật
hụt hơi tìm không thấy bình minh

mai đầu năm – phải hái lộc xin
gieo một quẻ xem ngày được chết
ngựa lạc đàn đường xa quá mệt
kiệt sức không kham nổi chiến trường

có lẽ ta thật sự cùng đường
sống sót chi giữa trời đơn độc
không lẽ bây giờ ôm mặt khóc
ta là ai ta đến từ đâu?

nguyễn thanh khiết
Rạng sáng mùng 1 tết 2018

Advertisements

16/02/2018 Posted by | @ lây lất phận người | Leave a comment

Đêm ba mươi


Dăm phút nữa là năm sẽ tới

thản nhiên như ngày đã đi qua
đêm cứ trôi bỏ một mình ta
và ly rượu rót hoài vẫn cạn

mai trời sáng, mặc cho trời sáng
đầu năm hay ngày cuối có sao?
nói cho cùng đời ta qua mau
tóc đã thưa lại còn bạc trắng

câu cú lỡ sa vào bến cạn
tâm tình sóng cuốn mất tăm hơi
ngày cuối năm than với đất trời
ta mệt mỏi từ trăm năm cũ

nguyễn thanh khiết
Đêm 30 Tết Mậu Tuất
2018


15/02/2018 Posted by | @ lây lất phận người | Leave a comment

Thăm nhau nhớ ngày ở lính

 

Mày nằm đó im im không nói
mở mắt nhìn tao, mấp máy môi
con “kiến càng” xưa ngo ngoe đợi
mày đợi gì Trần Mộng Hằng ơi

đừng thở dài tao nói mày nghe
mấy năm nay đôn đáo mình tao
quên tuốt là còn dăm hữu hảo
một mâm nhà bàn thuở Quang Trung

Cũng muốn khề khà cùng bè bạn
nhắc chuyện xưa trong tuổi về chiếu
đám tụi mình còn được bao nhiêu
để nhắc nhớ một thời tuổi trẻ

sống sót sau những ngày binh lửa
vinh danh gì cho phận cút côi
bạn bè chiến chinh ơi trời hỡi
góc biển đầu non được mấy thằng

Tao nhớ mày có lần đã kể
“ngày ra trường chọn ở Bình Long
mày nói bốn vùng đều sôi động
đều biên cương đẫm máu ngựa hồng

ngày vô An Lộc mày đội pháo
gốc cao su không đủ che thân
mới tinh khôi từ đầu tới chân
kinh nghiệm thua xa thằng binh nhất”

Vậy đó mà bốn mươi lăm năm
gặp lại nhau cùng thời hoạn nạn
cám ơn mày – tròn như viên đạn
với bạn bè, với đám thương binh

giờ mày năm đây – sót chút tình
thăm lom mày nhớ thời ở lính
đứng lên Hằng ơi rồi toan tính
làm hết những gì còn đợi mong

Đừng nhìn tao long lanh nước mắt
phận người mỗi đứa mỗi niềm riêng
thăm nhau là chia bớt ưu phiền
mai mốt ra sao ai biết được

nguyễn thanh khiết
10-12-2017
Thăm “kiến càng” Trần Mộng Hằng
Khoá Thẳng Tiến 3/73

11/12/2017 Posted by | @ lây lất phận người | Leave a comment

Đám ma bên nhà

 

Hắn chết – ầm ầm vang cả phố 
tiếng trống khóc tang dậy một trời
Hắn chết – cái chết chẳng để đời
cả xóm thức thâu đêm chờ sáng

những giai điệu xé trong màn đêm
những hồi kinh đóng đinh vào óc
vợ con hắn hình như không khóc
bên quan tài nhảy múa reo vui

rượu tràn ly thay những ngậm ngùi
tiễn hắn toàn đầu trâu mặt ngựa
bài điếu tang nghe mà nôn mửa
công trạng một đời hắn cúc cung

Hắn nằm đó sơn son thếp vàng
hoa tươi làm duyên ngày về đất
tang lễ hắn nhạc công tất bật
gõ trống, thổi kèn suốt năm canh

hắn chết mang theo lời nguyền rủa
căm phẫn lót đường lúc hắn đi 
cả đời hắn sống chẳng ra gì
nằm xuống làm bực mình trăm họ

Hắn chết, ôi thôi ngày hắn chết

nguyễn thanh khiết
tháng mười 2017

 

 

16/11/2017 Posted by | @ lây lất phận người | Leave a comment

 Bóng mưa

 
Là ta – trên tường còn thấm dấu mưa
tong teo đen đủi chết từ ngàn xưa
lung lay một bóng – đèn vàng lốm đốm
ta đứng đó – bên ngoài chưa hết mưa
 
Là ta – cúi xuống cong cong bong tróc
sấm chớp xé thành một bóng ma trơi
là ta – dán dính trên tường loang lổ
đợi một tiếng gầm vụn nát giữa trời

Là ta nhớ người – người chẳng nhớ ta
từ trăm năm trơ trụi giữa mưa bay
tự nhiên người về trong chừng chớp tắt
bất thần mất hút theo ngọn gió lay

Là ta – ngồi gõ gõ xuống thời gian
từng nhịp khô khan như dỗi như hờn
lún vào tim hạt mưa rơi tí tách
là ta – đêm trường một bóng không hơn

nguyễn thanh khiết
tháng chín 2017


01/11/2017 Posted by | @ lây lất phận người | Leave a comment

Cuối mùa mưa

 

Nửa đêm cuối mùa – trời mưa lớn
nứt càn khôn nước đổ xuống trần
lệ từ quá khứ tràn lên mắt 
theo mưa chảy về nhớ tha nhân

trong tối ta ngồi ngó mưa bay
một bóng hình chẳng biết là ai
chớp tắt trong mưa rồi biến mất
để lại nỗi buồn theo cơn say

cuối mùa còn mưa thôi là mưa
cuối đời sợi tóc bay lưa thưa
một bầy kỷ niệm lăn tăn ấy
theo người vội khuất giữa bóng mưa

đứng dậy thập thò bước qua đêm
mưa vẫn còn – mưa đổ ngoài hiên
sấm chớp một trời soi quá rõ
cái nhớ cách gì cũng y nguyên.

nguyễn thanh khiết
tháng chín 2017

 

 

 

 

16/10/2017 Posted by | @ lây lất phận người | Leave a comment

Đời chiến bại

 

Thuở trời đất nổi cơn gió bụi
bụi mù một chín bảy mươi hai
Nha Động Viên gõ cửa trong ngoài
lóc cóc kéo nhau vào quân ngũ

quân trường chật tha hồ đi phép
phép cho thằng lính mới tò te
đầu húi cua bứt lìa tuổi trẻ
ngơ ngác nhìn về chốn biên cương

chiến trường sục sôi như cơm bữa
tử sĩ hồi hương xếp hàng hàng
chiều khóc đưa tang trong bom đạn
kinh hoàng trải dọc bước chân đi

ta vào lính đúng thời đỏ lửa
những bất an dấu kín trong tim
yêu nước ư? Ta lấm lét tìm
nơi bình yên thay đời trận mạc

***
Thuở trời đất nổi cơn gió bụi
bụi mù tống tiễn – buổi tan quân
vất kiếm quăng đao ta thất thần
trơ trụi giữa tan hoang trời đất

ta góp nhặt một thời súng đạn
khoác chiến bào vổ ngực xưng danh
từng xả thân giữ nước yên lành
nay bại trận thành tên vong quốc

này vợ, này con, này chiến hữu
ta đã từng nếm mật nằm gai 
ta chết – phải phủ trên quan tài
quốc kỳ cho kẻ đi giữ nước

này những hồn ma từng chiến bại
linh thiêng về phù hộ cho ta
ví như ta lấy lại sơn hà
công trận phải lưu danh quân sử

***

Thuở trời đất nổi cơn gió bụi
bụi mù che mất núi mất sông
dù chưa đổ một giọt máu hồng
ta vẫn có một thời áo trận

này tổ quốc – Việt Nam rách nát
tha lỗi ta nhặt lại chiến bào
tha lỗi ta – len lén tự hào
dù binh biến chưa lần ra trận

thuở trời đất còn mù gió bụi
cùng bạn bè nhớ gió biên cương
ta khua chiêng nổi trống lên đường
đi cứu nước sau thời chiến bại

nguyễn thanh khiết 
tháng chín 2017

 

 

11/10/2017 Posted by | @ lây lất phận người | Leave a comment

Bên bếp lửa chiều

 

Thua trận ta còn mỗi tay dao
múa trên giàn bếp – xương thịt đau
chặt chém bên lò nung quá khứ
món nợ xưa bớt lửa vẫn trào

này là món khổ qua nhồi thịt
thịt đỏ tươi trên lộ kinh hoàng
vết thương thời tuổi trẻ chết non
đốt thêm lửa đau nhừ năm tháng

lát khoai khô nhắc ngày tù ngục
bát cơm đầy nhớ gạo mốc meo
bếp lửa chiều sợi khói bay theo
cái không quên một đời lẽo đẽo

này đây món nồi da xáo thịt
mấy mươi năm ninh vẫn chưa mềm
xương cốt ba miền tan trong nước
chút tiêu, chút gừng cho cay thêm

này là món canh bầu canh bí
nấu với tim máu đỏ sục sôi
chờ ai về chén đầy chén vơi
cơm canh nguội trời lem nhem tối

thua trận gươm đao treo gác bếp
nợ sơn hà một gánh áo cơm
chiến trường như chén dĩa khua khan
chí cả tan tành từ mai sớm

thôi bày hết cao lương mỹ vị
rót cho đầy chung rượu phương Nam
tay cầm dao đau đớn cắt ngang
nuốt cho hết nỗi buồn thê thảm

nguyễn thanh khiết
tháng chín 2017

 

 

04/10/2017 Posted by | @ oán khúc | Leave a comment

trăng thề

 
trăng tròn tháng tám – trăng tròn chưa
hỡi cô thiếu nữ của ngày xưa
tròn trăng chưa mà môi đã nhạt
gọi chi người đi giữa gió mưa
 
tháng tám trăng soi vào quá khứ
rụng bên thềm chiếc lá cong queo
lá khô tiếc một đời lữ thứ
khuất lâu rồi chiếc bóng tong teo
 
thiếu nữ đợi người hay đợi trăng
tháng tám còn nguyên chỗ cô nằm
một vầng trăng khuyết – từ từ mất
cô còn mong gì chuyện trăm năm
 
mai này tháng tám trăng tròn không
thiếu nữ ơi! dưới trời tối tăm
có một chân dung đầy vết nứt
tên gọi một đời đã xa xăm

 
nguyễn thanh khiết
tháng chín 2017

28/09/2017 Posted by | @ thơ tình trên cõi lạ | Leave a comment

Biết có lần quay lại


Mai mốt ta phải về thăm Quãng Trị

thăm lộ kinh hoàng có xác bạn ta
thăm cổ thành như một bãi tha ma
loang lỗ đạn bom một thời chiến nạn

thăm nhà thờ Long Hưng đầy dấu đạn
thăm thằng Điền, thằng Viên, Đính, Thái Đào 
đám bạn một đời khốn khó lao đao
sống như chết sau cái ngày tan trận

Thạch Hãn ơi! cây cầu ngàn năm hận
vắt ngang chiều nước lũ tiễn bạn ta
những thằng xác vùi trên bãi xa xa
thằng xương rã chìm dưới phù sa đỏ

tới La Vang dấu xưa còn máu đỏ
thương những thằng chết trẻ tuổi hai mươi
áo trận giày đinh chẳng tiếc đời người
về Quãng Trị, lấp cho đầy cửa Việt

qua Ái Tử ngó nắng chiều ly biệt
soi trên mộ người bỏ kiếm quăng đao
căm hận nằm dưới đồi cát trắng phau
hồn lang bạt khắp một trời Quãng Trị

ta sẽ thăm tháng ngày không ngơi nghỉ
còng lưng gánh hoài một mối hận xưa
đứng trên cầu Hiền Lương lất phất mưa
đếm tóc tang trôi theo dòng Bến Hải

bè bạn ơi! bao thằng đi trấn ải
giờ mấy thằng còn lại khóc ai đây?
ta già nua ngối tiếc gió thương mây
biết có lần trở về trông thấy lại?

nguyễn thanh khiết
tháng chín 2017


 

22/09/2017 Posted by | @ lây lất phận người | Leave a comment